Hỏi ai?
“Trong các ngươi ai là người có một trăm con chiên, nếu mất một con, mà không để chín-mươi-chín con nơi đồng vắng, đặng đi tìm con đã mất cho kỳ được sao?” (Lu-ca 15:4)
Em đứng đó
Mùa đông Berlin lạnh lắm
Tuyết đã xuống đầy
Nhuộm trắng cõi lòng ai?
Người bé nhỏ
Co ro bên góc phố
Lấp ló dưới trời Âu
Buôn thuốc lá miệt mài
Ai đã đẩy em xa tình cha nghĩa mẹ?
Dẫn đưa em vào khốn khổ cơ hàn
Ai đã xé tan tình chồng nghĩa vợ?
Trời Berlin dòng lệ nóng ai chan?
Đêm vừa xuống hai tay đào bới tuyết
Chôn dấu hàng gian: Công nợ „sang giầu“
Ngày chưa rạng chân men rừng giá buốt
Nỗi đau nào trắng xóa cuộc biển dâu?
Treptower Park phất phơ cờ máu đỏ
Đầu não ma-phia bán nước buôn dân
Ai bán em vào đường cay nghiệt đó?
Họ sang giầu, em tàn tạ tuổi xuân !
Ai đã viếng thăm em trong tù ngục ?
Lời nguyện cầu chia xẻ một niềm tin
Ai bươn tẩu kiếm tìm em mấy lúc
Những nẻo đường ai trốn Chúa theo tiền?
Ta ngẫm bóng hình em trong giá lạnh
Nước mắt chen chúc chảy quanh tròng
Phải mím chặt cho môi mình bớt mặn
Để niềm đau xa xót buốt vào trong
Em chưa biết vì sao em hư mất ?
Cả thế gian không đáng một linh hồn!
Tuyết trắng xóa Berlin buồn chất ngất
Bóng hình em thấp thoáng lạnh hoàng hôn!
